Vũ khí
- ⚔️Cưa máyHUYỀN
- ⚾Gậy đóng đinhHIẾM
- 🧹ChổiTHƯỜNG
Không ai dám chắc mọi chuyện bắt đầu từ đâu. Có người nói là con chuột cống ở cửa thoát nước trên phố Hàng Buồm, mắt nó trắng đục như nước cơm, cắn vào chân một bà bán bún chả đang ngồi nhặt rau. Người khác thề rằng một thùng hàng từ cảng Hải Phòng chuyển về, bên trong có chai thủy tinh vỡ, chất lỏng xanh lá chảy ra thấm vào mấy bao gạo. Tin đồn thứ ba kỳ lạ nhất, nói rằng một ông thợ sửa ống nước ở phố cổ đào trúng một ngôi mộ cổ thời Lê, bên trong có bình gốm đen, mở ra thì bụi bay vào mặt, sau đó ông ta cắn người đi đường. Chỉ biết chắc hôm đó là thứ Ba, năm giờ chiều, và Hà Nội đang giờ tan tầm.
"Khi màn đêm buông xuống, Tháp Rùa vẫn lung linh trên Hồ Hoàn Kiếm, nhuộm vàng một thành phố không còn gì sống sót. Phố Tràng Tiền, trống trải, đầy những xe đẩy lật ngược và thẻ BusBuyt bị bỏ lại. Và trong bóng tối, cô ấy đói."
Từ katana đến con rối Billy. Từ xe tăng chiến đấu đến chú lùn vườn. Mỗi người sống sót mang 3 vật phẩm: chọn khôn ngoan. Mở khóa thiết bị mới khi tích lũy kinh nghiệm.
Bữa ăn trở thành tác phẩm nghệ thuật. Tinh thần đội không bao giờ xuống dưới 60%.
Đội vẫn giữ một ít thông tin thế giới cũ sẽ trụ lâu hơn. Đăng nhập để kích hoạt phần thưởng vĩnh viễn.
Vương miện buộc phải tôn trọng ngay giữa hỗn loạn. Thủ lĩnh tỏa ra sự hiện diện, không ai chống lại lệnh.
▌ TỪ 0 ĐẾN 1200+ · TỪ "MỒI CHO ZOMBIE" ĐẾN "CHẾ ĐỘ THẦN"
Chạy mô phỏng. Khám phá Survival Score của bạn. Chia sẻ đội. Mỗi quyết định quan trọng. Mỗi ngày đưa bạn gần hơn đến CHẾ ĐỘ THẦN — hoặc cái chết.
▌ 4 phát sóng cần đọc trước khi lập đội
Ga Hà Nội lúc nào cũng đông vào chiều thứ Ba. Người đợi tàu về Nam Định, Thanh Hóa, Vinh chen chúc ở sảnh chờ. Một người đàn ông mặc áo công nhân đột nhiên lao vào cắn cổ người ngồi cạnh. Bảo vệ nhà ga tưởng đánh nhau, cầm dùi cui chạy tới. Dùi cui không có tác dụng với thứ không biết đau. Trong bốn phút, sảnh chờ biến thành nơi mà không ai muốn chờ nữa.
Trên mặt đất, dân phố cổ vẫn đang uống bia hơi. Một video xuất hiện trên Facebook, quay bằng điện thoại run tay. Một bà bán phở trên phố Bát Đàn dùng cái muôi nhôm đập vào đầu một người cứ bò tới, đập đi đập lại mà người đó không ngã. Caption viết, ở Hà Nội bà bán phở cũng chiến. Hai triệu lượt xem trong mười phút. Ai cũng thả ha ha. Bà bán phở không cười.
Sáu giờ bốn bảy phút chiều, Chủ tịch UBND thành phố họp báo khẩn tại trụ sở Đinh Tiên Hoàng. Tình hình an ninh trật tự cơ bản được kiểm soát, đề nghị nhân dân bình tĩnh, không chia sẻ thông tin chưa được kiểm chứng. Bảy giờ mười lăm, trụ sở tắt đèn. Tám giờ hai phút, tổng đài 113 không ai nhấc máy. Trang Facebook của công an thành phố bài cuối vẫn là nhắc nhở đội mũ bảo hiểm khi tham gia giao thông.
Hà Nội không thể phong tỏa. Bốn triệu người nén trong những con phố rộng chưa đầy ba mét. Phố cổ là mê cung, mỗi nhà ống dài năm mươi mét, xuyên từ phố này sang phố khác. Bạn chặn Hàng Bông thì họ chui qua Hàng Gai. Bạn rào Hàng Đào thì họ luồn qua Hàng Ngang. Thành phố này được xây bởi những người buôn bán, mỗi con đường là một lối thoát, mỗi lối thoát bây giờ là một lối vào.
Phố cổ sụp trước. Ba mươi sáu phố phường chật đến mức hai xe máy tránh nhau đã phải gấp gương. Phở Bát Đàn xếp hàng dài đến đầu phố, lưng quay ra đường, bưng bát nóng trên tay, không kịp quay lại. Hàng Mã trang trí giấy đầy màu sắc, đèn lồng đỏ, mặt nạ giấy bồi treo lủng lẳng. Trong ánh đèn led nhấp nháy, khó phân biệt mặt nạ và mặt thật. Phố Tạ Hiện, con phố bia hơi của Tây ba lô, ghế nhựa đổ ngổn ngang, bia chảy từ những cốc lật úp xuống mặt đường nhớp nháp.
Chợ Đồng Xuân đóng cửa sắt. Bên trong, mấy trăm tiểu thương trốn giữa những kiện hàng chất đống. Họ dùng mấy thanh sắt khóa cửa cuốn. Được hai mươi phút. Cửa cuốn kêu răng rắc rồi cong lên. Bên ngoài không phải một hai người đẩy. Bên ngoài là cả con phố đẩy.
Hồ Hoàn Kiếm tĩnh lặng một cách quái đản. Tháp Rùa đứng giữa mặt nước phẳng lì. Đèn vẫn chiếu lên cây cầu Thê Húc đỏ rực, nhưng không ai đi qua. Đền Ngọc Sơn bên trong tối đen. Con rùa nhồi bông trong tủ kính nhìn ra bằng đôi mắt thủy tinh, thứ duy nhất trong thành phố này còn không biết sợ.
Khu tập thể Thành Công, Kim Liên, Trung Tự, những khối bê tông năm tầng không thang máy, cầu thang tối mù, mỗi tầng bốn căn hộ. Cửa gỗ mỏng, khóa cài bên trong bằng chốt sắt. Tiếng gõ cửa vang khắp hành lang, dồn dập, không ngừng. Không ai mở. Nhưng cửa gỗ mục không cần ai mở.
Cầu Long Biên vẫn đứng. Hơn trăm năm tuổi, người Pháp xây, bom Mỹ không sập, lũ sông Hồng không đổ. Nhưng đêm nay không có chuyến tàu nào chạy qua. Đường ray rỉ sét im lìm. Trên cầu, vài chiếc xe máy đổ ngang, đèn pha vẫn chiếu sáng, chỉ vào sương mù.
Lăng Bác vẫn sáng đèn. Lính gác vẫn đứng nghiêm. Đó là nơi cuối cùng có người sống còn đứng thẳng.
Rồi đèn tắt.
Bốn triệu cái miệng, há ra. Để cắn.